Tâm sự của cô con dâu ở cùng bố mẹ chồng

12
08:00 03/09/2018
Hình như có một số cô gái tuy chung sống với người phụ nữ đã sinh ra chồng mình nhưng không chịu nghĩ đó là mẹ nên người chịu thiệt thòi nhiếu nhất chính là họ đó thôi.

Tuy mới 27 tuổi nhưng tôi lập gia đình nay đã được hơn 5 năm. Tương tự như hầu hết các cô gái ở khắp đó đây, tôi về sống chung với gia đình nhà chồng và may mắn được cha mẹ chồng hết lòng thương yêu chiều chuộng. Tôi nghĩ đó là phúc lớn của đời mình, không ít cô gái dù luôn mong chờ vẫn đâu dễ gì có được như vậy. Đáp lại, tôi cố gắng làm tất cả những gì cần làm và có thể làm để cha mẹ chồng yên tâm về tôi và về tổ ấm của con trai mình. Tuy nhiên, cả hai vợ chồng chúng tôi quyết định đến năm tôi khoảng 30 tuổi mới sinh cháu cũng không muộn.
 
"Hình như có một số cô gái tuy chung sống với người phụ nữ đã sinh ra chồng mình nhưng không chịu nghĩ đó là mẹ nên người chịu thiệt thòi nhiếu nhất chính là họ đó thôi."

Về mức sống, gia đình chồng tôi thuộc loại trung bình, đủ ăn đủ mặc và đủ chi tiêu các khoản bình thường chứ không khá giả. Với một căn hộ 3 phòng ngủ, gia đình chỉ có cha mẹ chồng, hai vợ chồng tôi và chú em chồng năm nay 20 tuổi, không gian sống hiện tại kể như tạm ổn. Tôi về ở với cha mẹ chồng được chừng nửa tháng, cha mẹ chồng gọi hai vợ chồng tôi lại và nói: 

- Hiện nay, chỗ ở của gia đình ta chưa có gì khó khăn nhưng rồi vợ chồng các con cũng phải sinh nở, cháu bé nào cũng cần có chỗ chơi, vì thế cha mẹ đề nghị các con hãy bàn nhau về kế hoạch để dành tiền mua nhà. Toàn bộ tiền lương của con trai mỗi tháng 12 triệu, con chỉ nên chi dùng trong khoảng tối đa 2 triệu một tháng, số còn lại con phải tiết kiệm theo cách phù hợp nhất của con. Toàn bộ tiền lương của con dâu mỗi tháng cũng hơn 10 triệu và con chỉ nên chi dùng cá nhân tối đa hơn 4 triệu, còn lại mỗi tháng 6 triệu con phải lo để tiết kiệm theo cách của con. Con gái cần chi tiêu nhiều hơn, vả lại lâu lâu về thăm cha mẹ cũng phải có nải chuối hay giỏ trái cây gì đó. Toàn bộ tiền ăn của hai vợ chồng con tại gia đình cha mẹ lo. Nếu mỗi tháng các con tiết kiệm được 16 triệu, tính ra mội năm cũng được hơn 170 triệu, chỉ cần 5 năm như thế, khoản tiền này tạm đủ để đặt cọc mua căn hộ cao cấp chừng 2 phòng ngủ rồi tiếp tục trả nợ dần.

Chúng tôi ngoan ngoãn nghe theo. Công ty làm ăn rất phát đạt nên ngay trong năm kế hoạch đầu tiên của tôi, Giám đốc đã vui vẻ cho tôi vay không lấy lãi 100 triệu, cứ mỗi tháng tôi trả góp 6 triệu. Khoe điều này với cha mẹ chồng, cả cha và mẹ đều khen tôi giỏi tính toán. Thế rồi đúng bốn năm sau, cha mẹ chồng gọi hai vợ chồng tôi lại và hỏi:

- Có căn hộ cao cấp họ bán chỉ hơn một tỷ, các con hãy cho bố mẹ biết tổng số tiền tiết kiệm của các con hiện tại được bao nhiêu? Nào, con dâu nói trước đi.

- Dạ thưa nhờ cha mẹ thương, con để dành tiền lương và tiền thưởng. Tiền lương để dành được gần 300 triệu, tất cả tiền thưởng cuối năm con cũng đều để dành nên được hơn 100 triệu nữa. Ngoài ra ba má con ở quê cũng góp cho con gần 100 triệu, vì thế số tiền tiết kiệm con đang giữ, kể cả phần lời nữa được hơn 500 triệu ạ!

- Ồ, giỏi, con rất giỏi. Nhưng lẽ ra con không nên nhận tiền của ba má ở quê vì cuộc sống dưới quê cha mẹ thấy còn nhiều khó khăn lắm. Nào, bây giờ con trai cho cha mẹ biết con đã để dành được bao nhiêu?

- Dạ, dạ…

- Vợ con nói rành mạch đâu ra đó, tại sao con ấp úng.

- Dạ, dạ…

- Ơ hay, con làm sao vậy?

- Dạ con không còn đồng nào nữa ạ.

Nghe tới đây, tôi có cảm giác như mọi thứ chung quanh tôi đều nhảy múa và nhạo báng tôi. Đó là chồng tôi, người tôi hằng yêu thương và tự hào hay sao. Anh cứ len lén nhìn tôi, nửa như van xin tha thứ, nửa như muốn tôi giúp anh vượt qua thử thách đặc biệt khó khăn này. Hóa ra chồng tôi đem tiền đi cá độ đá banh, đã hết sạch khoản tiết kiệm lại còn mang nợ nữa. Mẹ chồng đưa tay vẫy tôi tới ngồi cạnh bà, nước mắt bà tuôn rơi, bà giang tay ôm chặt lấy tôi và nức nở nói:

- Mẹ xin lỗi con. Chồng con hư là tại mẹ.

Thực ra, khoản tiền chồng tôi đưa đi cá độ là của cha mẹ chồng nhưng với tôi, tổn thương này lớn lao quá. Khát khao sẽ có một căn hộ chung cư đã tan biến không quan trọng bằng khát khao về một tổ ấm bền vững cũng đang có nguy cơ đổ vỡ. Đó là lần đầu tiên tôi khóc trong vòng tay của mẹ chồng, khóc như một đứa trẻ, khóc vì thương cho mình, khóc vì cảm động trước tấm lòng nhân ái của mẹ chồng. Hình như có một số cô gái tuy chung sống với người phụ nữ đã sinh ra chồng mình nhưng lại không chịu nghĩ đó là mẹ nên người chịu thiệt thòi nhiếu nhất chính là họ đó thôi. Mấy ngày sau, bố mẹ chồng lại gọi hai vợ chồng tôi tới và nói:

- Bố mẹ lớn tuổi rồi, nhu cầu dưỡng già rất lớn và cũng rất thiết thực. Bao năm qua bố mẹ để dành được chút ít, góp vào tiền tiết kiệm của con dâu nữa cũng đủ để mua căn hộ cho các con. Nhưng căn hộ này phải để con dâu đứng tên, coi như tài sản riêng của con dâu.

- Dạ thưa…Tôi sợ hãi thưa.

- Không con ạ, Chồng con đã làm bố mẹ mất niềm tin, để chồng con đứng tên, ai dám bảo căn hộ sẽ không bị cầm cố hoặc bán lấy tiền cá độ.

- Bố mẹ ơi…Chồng tôi muốn góp lời nhưng không được.

- Bố mẹ mua và cho con dâu đứng tên để sau này cháu nội được hưởng phúc. Thôi, không ai được bàn bạc gì nữa.

Tôi cúi đầu xin vâng. Căn hộ chúng tôi đang ở có lai lịch khá đặc biệt như vậy. Tôi yêu căn hộ của mình vì đó là gia sản kết tinh tình nghĩa của đôi bên nội ngoại, nhất là tình nghĩa của bố mẹ chồng tôi.
 
Chuyên gia Tâm lý
Thạc sĩ Lý Thị Mai