Bài học làm vợ, làm mẹ

0
08:00 28/08/2018
Phụ nữ rất dễ có thói quen sai bảo, chồng tuy không nói ra nhưng lòng không vui thế thì tại sao không thay lời nặng tính sai bảo bằng lời địu dàng nhờ cậy chồng giúp đỡ.

Lúc mới cưới nhau, cuộc sống của hai vợ chồng chúng tôi thật đẹp, tất cả lúc nào cũng kỳ diệu như trong mơ. Nhờ được cha mẹ đôi bên cùng chung lo nên chúng tôi có một căn hộ cao cấp với ba phòng ngủ tiện nghi đầy đủ. Chồng đi làm, vợ cũng đi làm, cứ chiều thứ bảy chúng tôi chở nhau về thăm cha mẹ chồng và đến chiều chủ nhật lại về thăm gia đình vợ, thỉnh thoảng vào buổi sáng thứ bảy hoặc buổi sáng chủ nhật, chúng tôi vui vẻ với bạn bè, không có gì phải bận tâm lo lắng cho cuộc sống của mình. Năm 24 tuổi, tôi sinh bé đầu lòng, bé khỏe mạnh, khóc to đến nỗi các gia đình hàng xóm đóng cửa vẫn nghe. Hai vợ chồng tôi phải dành phần lớn thời gian rảnh rỗi cho bé, thậm chí còn phải tự nguyện cắt giảm bớt mọi cuộc thăm viếng đôi bên họ tộc và bạn hữu gần xa. Khi bé đầu lòng vừa gần 5 tuổi, tôi sinh bé thứ hai và kể từ đây, tôi buộc phải nghỉ việc để chăm sóc hai bé nên gần như không có cơ hội đi đâu nữa.

"Phụ nữ rất dễ có thói quen sai bảo, chồng tuy không nói ra nhưng lòng không vui thế thì tại sao không thay lời nặng tính sai bảo bằng lời địu dàng nhờ cậy chồng giúp đỡ."

Đúng là cha mẹ sinh con, trời sinh tính, nhiều khi tôi mệt đến rã rời. Bé lớn từ khi bắt đầu vào học lớp 1 đã hay cãi mẹ, chuyện gì bé cũng cố ý làm trái ý, tôi mắng bé không sợ, tức quá nên tôi đánh vào mông bé mấy cái nhưng bé vẫn bất chấp. Bé thứ hai không chịu bú, tôi thật sự lo sợ con mình chậm phát triển chứ không được như các bé con của bạn bè. Đã thế, chồng tôi dần dần có xu hướng khoán trắng việc nhà cho tôi khiến tôi lắm lúc mệt đến rã rời. Một hôm ba đẻ của tôi tới chơi và nhân thể, tôi kể tội bé thứ nhất cho ba nghe. Ba tôi chẳng nói gì với tôi, chỉ gọi bé tới rồi vừa cười vừa hỏi : 

- Nào cháu ngoại, gà và vịt, con nào bơi nhanh hơn?

- Dạ gà không biết bơi đâu ạ. Chỉ có vịt mới biết bơi thôi.

- Dựa vào đâu mà cháu nói thế?

- Dạ thưa phim hoạt hình nói thế ạ!

- Cháu ngoại sai rồi. Gà bơi giỏi hơn vịt nhiều.

Tôi ngơ ngác vì không hiểu sao ba tôi lại đưa ra đáp án sai như vậy nhưng ba tôi đã kịp ra hiệu cho tôi hãy im lặng. Bé lớn của tôi nhíu mày, hết chạy đi tìm truyện tranh để tra cứu lại sang nhà hàng xóm để hỏi, cuối cùng, bé lấy điện thoại bàn gọi để hỏi cô giáo. Khi thấy ai cũng nói chỉ vịt mới biết bơi, bé chạy đến nói với ông ngoại :

- Ông ơi, ai cũng nói chỉ vịt mới biết bơi, tại sao ông nói gà bơi giỏi hơn vịt?

- Cháu ngoại của ông giỏi lắm! Đúng là chỉ vịt mới biết bơi còn gà thì không nhưng muốn người khác chịu nghe theo mình, ai cũng phải có đầy đủ chứng lý. Cháu có chứng lý nên ông phải nghe, mai mốt nếu cháu cũng có chứng lý, nói gì mẹ cháu cũng phải nghe.

- Nhưng chứng lý là gì hả ngoại?

- Cháu hãy tạm hiểu chứng lý nghĩa là sự thật rành rành chứ không phải do mình bịa ra. Ai bịa ra điều gì đó để ngang ngược cãi cho bằng được là người có lỗi.

Thương tôi vất vả lại cũng may mắn ở gần nên ba má tôi vẫn thường tới thăm vợ chồng tôi và ông tiếp tục dạy cháu ngoại cách cãi. Dần dần bé hiểu ra rằng, cãi để tìm được điều đúng chính là người tốt, ngược lại, cãi chỉ vì không muốn nghe lời là người xấu. Ai biết cãi cho đàng hoàng người đó nhất định sẽ thông minh. Bé trai của tôi từ đấy ít cãi lời mẹ, về phần mình, tôi thường bắt chước ba, tập cho con cách suy nghĩ để tìm nhiều giải pháp khác nhau cho cùng một vấn đề cụ thể nào đó.

Với bé thứ hai, má tôi bảo trẻ con không bao giờ ăn quá nhu cầu, đừng ép bé ăn vì như thế sẽ có hại nhiều hơn có lợi. Má bảo chỉ cần tập cho bé bú đúng giờ và bỏ bớt những giọt sữa đầu tiên vì những giọt sữa ấy rất nhạt, sau đó con cho bé bú phần sữa giàu chất bổ dưỡng, tuy bú ít hơn nhưng bé vẫn khỏe mạnh như thường. Khó khăn nhất là làm sao để chồng tôi tự nguyện chia sẻ việc nhà. Má tôi bảo, khi đã sinh con, phụ nữ rất dễ có thói quen sai bảo, chồng tuy không nói ra nhưng lòng không vui, thế thì tại sao không thay lời nặng tính sai bảo bằng lời địu dàng nhờ cậy chồng giúp đỡ. Nghĩ lại tôi thấy gần đây mình hay sai bảo chồng, đôi khi trước mặt khách tôi vẫn sai bảo dù trong thâm tâm không muốn như thế. Theo cách của má, tôi đã từng bước thành công và vì vướng bận hai bé nên chúng tôi không còn được thảnh thơi như trước nhưng chồng tôi vẫn rất vui khi từ công ty trở về nhà. Ai chê người già lạc hậu chứ tôi thực sự hạnh phúc vì có được tứ thân phụ mẫu giàu kinh nghiệm sống và giàu kỹ năng truyền đạt những kinh nghiệm sống ấy cho chúng tôi.  
 
Chuyên gia Tâm lý
Thạc sĩ Lý Thị Mai